Hạng B2
10/7/12
110
14
18
VUCONS nói:
Tất cả "đàn con" giàu hay nghèo đều đang nhìn qua căn "biệt thự" nguy nga của mấy ông hàng xóm mà ao ước: ước gì tôi là con ổng thì tôi sẽ phụng sự ổng suốt đời miễn sao được sống trong "biệt thự" để hưởng tiện ích: y tế, giáo dục, môi trường,  ....mà không biết rằng "bà mẹ quê" đang sống lây lất trên mảnh đất hương hoả ông bà để lại đang mong chờ những đứa con thành tài mà không đòi hỏi bất cứ thứ gì, không cần  con phải chăm sóc mẹ. Cả đàn con hầu như không ai nhớ lời hứa khi còn nhỏ: sẽ mua cho mẹ cái này, lo cho mẹ cái kia ... mà chỉ lo cho con mình, thế hệ F1 và vùng vẫy thoát khỏi "đất mẹ"
Thật là đau lòng. Hic.
Tự nhiên sáng nay em nhiều tâm trạng, mong chia sẻ cùng các bác. 
 
 
 
Xin chia sẻ tâm trạng với bác, em thích đoạn kết của bác, bác làm em thấy mình bất hiếu với cha mẹ quá. Nhưng mà bác ơi nước mắt chảy xuống chứ có bao giờ chảy ngươc lên đâu bác.

Mẹ em cứ nói hoài là nếu em có cuộc sống ổn định nơi xứ người thì mẹ em có chết cũng yên tâm, bởi vì mẹ em biết rằng dù em có ra sao sau này thì em cũng có được tiền trợ cấp đủ sống chứ không phải đi ăn xin, nhà thì ở nhà của xã hội chứ không phải ở nhà dột ( em sợ cảnh mỗi đêm mưa phải đi lấy thau hứng nước mưa lắm) bịnh hoạn thì có bảo hiểm xã hội lo chứ không đến nỗi vì không có tiền mà lại đông con thôi thì để chết bớt một đứa cũng không sao. Neu Con em sau nay có không học hành ( gen di truyền của bố) thì nó cũng có thể đi làm công nhân lao động phổ thông cũng đủ sống qua ngày, cũng có thể đi xe hơi, có thể nó sẽ không có bào ngư di cá để ăn nhưng mà thịt gà với mì gói thì tha hồ ăn bác ah. Mẹ em lại nói rằng người tuổi già như mẹ em tiêu xài ăn uống được bao nhiêu, chỉ có con cháu là niềm vui thôi, nhưng mà cứ nghĩ lại cảnh con bị bịnh vào bịnh viện phải lót tay thì mới được, nghĩ cảnh xếp hàng từ đêm hôm trước để nộp đơn cho con đi học mẫu giáo thôi thì mẹ em nén cái vui của mình lại để con cháu được sung sướng cũng được.

Kể các bác câu chuyện chơi 16 năm trước em đến Mỹ, con gà nướng sẵn ở siêu thị Mỹ bán $ 5/con, lương căn bản lúc đó là $ 5.25/giờ; bây giờ cũng con gà nướng đó có giá $ 5/ con lương căn bản là $ 8.75/giờ. Nhiều khi em tự hỏi tại sao 16 năm nay mà con gà vẫn không tăng giá, vậy họ làm sao vẫn có lời, phải chăng chính phủ của họ có sự trợ Giá cho ngành nông nghiệp chăng ?. Nếu vậy hang hoa cua Mỹ sao không bị kiện là bán phá giá vì có sự hỗ trợ của chính phủ, kiểu như mấy nước châu á xuất tôm cá vào Mỹ là bị áp thuế chống phá giá. Cuối cùng em ngộ ra rằng: không ai kiện nó bán phá giá, bởi vì nó toàn xuất đồ giá trên trời không hà, cái iphone bán $700 trong khi nghe nói cái hongkong phone gì đó bán có $200.
 
  • Like
Reactions: PMC
Hạng D
29/10/03
1.303
362
83
Vietnam
Khả năng adapt được và có "kháng sinh" tốt thì ở đâu cũng được. Còn không thì ở VN luôn cũng qua ngày.
 
Hạng F
21/12/12
9.912
2.760
113
Up tiếp tham khảo:
http://kenh13vn.net/dinh-cu-o-nuoc-ngoai-va-cauu-chuyen-that-cua-mot-viet-kieu.html

Từ lâu tôi rất muồn viết một bài nói về đề tài này nhưng vì khả năng viết rất hạn chế và cuộc sống ở xứ người quá bận rộn nên tôi không thể. Hôm nay tôi cố gắng viết lên một đôi lời, với hy vọng bạn đọc trong và ngoài nước có một cái nhìn xác thực với cuộc sống người Việt định cư ở nước ngoài. Bài viết sẽ có nhiều sai sót, rất mong nhận được nhiều ý kiến đóng góp của bạn đọc.

Dù ở Việt Nam bạn đã tốt nghiệp cao đẳng, đại học hay hơn thế nữa, nhưng khi tới Mỹ thì bạn như là người mù chữ. Việc tìm được một công việc phù hợp với bằng cấp đã học ở Việt Nam sẽ là điều không thể, vì vậy khi đặt chân tới mảnh đất thiên đường này, việc bạn phải trở thành thành phần lao động chân tay sẽ là điều tất yếu.
viet-1-11.jpg

Đối với thành phần lao động này ở Mỹ thì phải nói là vô cùng vất vả. Tất nhiên, ở Mỹ không ai ép buộc mình phải làm việc nhiều giờ cả, nhưng vì cuộc sống và bạn muốn có tất cả mọi thứ nên phải làm việc cộng lái xe 11-13 giờ/ngày, 7 ngày/tuần. Với mức vật giá đồ ăn người Việt ưa thích tương đối đắt đỏ: 8 USD cho một kg rau muống, 1,29 USD cho 3 nhánh sả hoặc rau thơm các loại, 12 USD một kg nhãn tươi, 3,99 USD một trái đu đủ, hoặc thơm, 20 USD cho một hộp chôm chôm 36 trái… thì với mức lương khiêm tốn 1500-2500 USD/tháng chưa xài đã hết. Vì vậy đa số thành phần lao động chi tiêu hết sức tiết kiệm và dĩ nhiên là rất nhiều người không dám bỏ tiền để mua bảo hiểm y tế.
Bảo hiểm ở Mỹ rất mắc. Ngay bản thân tôi, gia đình gồm 8 người và nhiều bạn bè của tôi hầu như không ai có bảo hiểm. Cũng vì điều này nên tôi đã chứng kiến nhiều cảnh đau lòng. Chẳng may bạn mắc bệnh, đi khám bác sỹ dù bác sĩ không chữa được bệnh cho bạn nhưng cũng lấy 120-150 USD và bác sĩ đó giới thiệu tới một bác sĩ khác mà bác sĩ đó cũng bó tay luôn thì cũng lấy một khoảng tương tự. Ở Mỹ chữa bệnh vô cùng đắt đỏ, một ca phẫu thuật nhiều khi trả cả đời không hết. Cũng vì lý do này nên nhiều người dù mang bệnh trong người nhưng điều kiện kinh tế eo hẹp nên cứ chịu đựng để lâu ngày dẫn đến bệnh nặng và tử vong cũng là chuyện thường xảy ra.
nail.jpg

Theo tờ Miami Herald, cộng đồng người Việt ở Mỹ đã trở thành lực lượng kiểm soát gần như hoàn toàn nghề làm móng (nail) ở nước này.
Hầu hết ở Mỹ ai cũng phải làm việc nhiều giờ, nên không còn thời gian để chăm sóc bản thân, gia đình và con cái. Đi làm về đến nhà đã đau nhừ toàn thân, ăn cũng không muốn ăn chứ đừng nói là làm cơm tối cho gia đình và tất nhiên là cũng chẳng còn mặn mà tới chuyện chăn gối nữa vì phải giữ sức để mai đi cày.
Đối với chị em, khi đến Mỹ cứ nghĩ mình là số một, nhưng tôi thấy chị em chẳng sung sướng tí nào cả. Nhiều khi họ còn phải làm việc vất vả hơn cánh đàn ông ấy chứ. Chỉ đơn cử việc sinh đẻ thôi cũng đã là một thiệt thòi lớn. Thông thường ở Mỹ sau khi sinh, chỉ ở lai bệnh viện 48h. Chồng thì cũng chỉ nghỉ 2-3 ngày sau đó là chị em phải tự lo cho bản thân và con nhỏ, 1-2 tuần nhiều lắm là 4 tuần lại phải đi làm. Con nhỏ chưa đầy tháng tuổi phải gửi trẻ 11-12h/ngày. Nhiều khi nhìn con còn quá bé mà phải đưa đi gửi cả ngày ứa cả nước mắt, nhưng biết làm sao bây giờ. Nghỉ ở nhà để lo cho con ư? Lấy tiền đâu ra để mà sống? Ai lo cho đống hóa đơn hàng tháng? Đến khi con đi học thì cả tuần không thấy mặt con ấy chứ.
Nail-2-2655-13969440781.jpg

Tuy nhiên, làm nail cũng có những đắng cay mà người trong nghề mới hiểu hết.
Ở Mỹ, hầu hết thực phẩm đều là đông lạnh có khi hàng tháng. Đồ ăn thì nấu một lần cho 2-3 ngày. Ăn thì chẳng bao giờ đúng bữa, mà cũng chẳng còn kịp nhai nữa, nuốt cho đầy bụng để mà làm việc. Bữa sáng thì ăn ở trên xe, bữa trưa thì ăn ở chỗ làm, rỗi lúc nào thì ăn lúc đó, nhiều hôm bận quá chẳng có thời gian để mà ăn phải uống sữa trừ cơm. Rất nhiều hôm bữa tối, cơm canh đổ đầy một tô, hâm nóng bằng lò vi sóng, chồng lái xe vợ vừa ăn vừa đút cho chồng ăn vội vã tới đón con kẻo trễ bảo mẫu than phiền. Đọc đến đây thôi thì nhiều bạn đã đặt câu hỏi: Tại sao không về Việt Nam mà sống?
Xin thưa với các bạn, có rất nhiều nguyên nhân.
Khi đi thì tìm mọi cách đi cho bằng được giờ về sợ xấu hổ, con cái học hành dở dang, khả năng kinh tế không cho phép, nhà ở Việt Nam giờ quá mắc. Nếu ngày xưa ai có nhà mặt phố bán để ra đi thì đừng bao giờ về tìm hiểu xem căn nhà đó bây giờ bao nhiêu, nếu không bạn sẽ không ngủ được đâu. Về Việt Nam lại phải bắt đầu lại từ đầu…
Riêng bản thân tôi thì, mình đã quá hèn mọn, không làm được gì cho dân tộc thôi thì hy sinh chút sức mọn này cho gia tộc. Chỉ mong những người thân trong gia tộc tôi nói riêng và những người ở Việt Nam có thân nhân ở nước ngoài nói chung thực sự hiểu được giá trị của đồng tiền mồ hôi nước mắt mà người con tha hương gủi về.
Nói chung, người Việt chúng ta rất cần kiệm. Đa số sau khi định cư ở nước ngoài 2-3 năm thì ai cũng bắt đâu dư dả 40.000-50.000 USD hay hơn thế nữa. Nhưng những ngày đen tối lại bắt đầu từ đây. Lúc đã có tiền , bạn bắt đầu nhìn lại cuộc sống. Với suy nghĩ, mình không thể ở mãi trong một căn hộ chật hẹp, phức tạp, đi một chiếc xe cũ kĩ như thế này được… Một ngày, bạn tới gặp chuyên viên ngân hàng, người nhân viên này đã từng ăn học ở trường hàng năm để dụ đỗ mọi người. Nào là: bạn không phải ở nhà mướn, thực sự làm chủ căn nhà của mình, là tài sản lớn, là khoản đầu tư sinh lời cao, sau khi bạn trả xong căn nhà bạn sẽ có một khối tài sản lớn… Sau khi gặp môi giới xem một loạt nhà và tất nhiên là bạn không thích một căn nhà cũ, nhỏ trên dưới 100.000 USD. Kết quả là bạn quyết định mua trả góp 30 năm cho một căn nhà 300.000-400.000 USD ở cho sướng tấm thân. Lúc này bạn cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Đất nước Mỹ đã cho mình quá nhiều cơ hội. Rõ ràng là, chỉ cần 5000 USD để mua một chiếc xe 40-50.000 USD; 10-20.000 USD để mua một căn nhà 400.000 USD. Thậm chí bạn chỉ cần có công việc ổn định chẳng cần đồng nào cũng mua được nhà, xe…
Nhưng theo sự hiểu biết của tôi thì bạn đã chui vào một cái bẫy tài chính hết sức tinh vi mà các chuyên gia kinh tế hàng đầu tạo ra. Tại sao vậy? Vừa ký mua căn nhà thì bạn đã mất đi 6% giá trị của căn nhà cho “tiền môi giới”, mà nhiều người cho rằng người bán trả, nhưng theo tôi thì người mua đưa tiền cho người bán trả. Nếu không tin thì bạn bán ngay căn nhà vừa mua thì sẽ biết là mình mất bao nhiêu %. Chẳng hạn, bạn mua một căn nhà 400.000 USD, cứ cho là trả trước 100.000 USD thì ngân hàng phải trả cho chủ đầu tư 300.000 USD, tức bạn mượn 300.000 USD tiền mặt thế chấp bởi căn nhà với lãi suất 4,99-7,99 %/năm tùy tín dụng từng người. Bên cạnh đó, bạn phải trả thuế tài sản 1,75-4 %/năm tùy từng khu và thành phố mình ở.
5-nha-My-ban-2_400x300.jpg

Những ngôi nhà được bán với giá 500 hay 1.000 USD đăng tải trên báo chí Việt Nam rất phổ biến tại Mỹ. Tuy nhiên, theo các chuyên gia, nếu không am hiểu luật pháp của Mỹ, nhà đầu tư có thể bị mất cơ hội và… mắc cạn.
VD: với một căn nhà 400.000 USD trả trước 100.000 USD thì phải trả hàng tháng: tiền gốc 1000-1200 USD, tiền lời ngân hàng 1500-2000 USD, tiền thuế tài sản 600-800 USD cộng tiền vệ sinh khu vực 300-600 USD/năm, tiền bảo hiểm… Tính ra mỗi ngày ngủ dậy thì có một ai đó đã rút ra từ hầu bao của bạn 100-150 USD/ngày, sau 30 năm bạn phải trả 1,2 – 1,5 triệu đô cho một căn nhà 400.000 USD.
Sau khi dọn tới căn nhà mới, bạn thấy căn nhà trống trơn, lúc này thì túi tiền cũng đã vơi và bạn lại nhớ tới “lệnh bài ” mà Hoàng Đế Obama ban tặng. Mà nó cũng giống lệnh bài thật, cứ tới bất cứ trung tâm mua sắm nào, chỉ cần kéo cái rẹc là có thể khuân về bất cứ thứ gì, từ cái mở nắp chai rượu đỏ tới TV, tủ lạnh… Bạn lại thấy vô cùng sung sướng là mình không còn thiếu bất cứ thứ gì chỉ có thiếu nợ đến mức không thể thiếu nhiều hơn được nữa. Đến thời điểm này thì bạn và vợ con đã nhiễm loại virus mua sắm, loại virus này ở Mỹ chưa có thuốc chữa.
Nhưng xin thưa với các bạn là loại thẻ tín dụng mua trước trả tiền sau này chẳng khác gì một lưỡi dao cắt cổ. Với lãi suất 14,99-24,99 % năm, tính ra cũng xấp xỉ mượn tiền nợ nóng ở tiệm cầm đồ ở Việt Nam. Khoảng 20 ngày sau thì hóa đơn đòi nợ tới gõ cửa nhà bạn mà không bao giờ biết mệt mỏi. Tôi cam đoan là sau khoảng 2-3 năm lo trả tiền nhà, thẻ… tóc của bạn không còn kịp bạc nữa mà nó rụng ráo trọi. Có nhiều anh chàng kỹ sư, chuyên gia theo được 5-7 năm nhưng đùng một cái mất việc. Bạn thử nghĩ những người này trụ được bao lâu? 3-6 tháng là mất nhà => mất vợ, con. Vì vậy cho nên, lâu lâu lại nghe tin, có một anh chàng tầm 35-40 tuổi vác súng tới chỗ làm sát hại đồng nghiệp, vợ con rồi đặt dấu chấm hết cho cuộc đời. Mà cứ cho là có nhiều người leo đến 30 năm để trả hết nợ nhà đi chăng nữa thì lúc này bạn cũng sắp trở thành người của thế giới bên kia, còn nhà thì sắp sập.
Nếu bạn muốn sang căn nhà cho con cái thì con của bạn lại phải đóng một khoản thuế rất cao. Nếu chẳng may bạn qua đời thì tất cả chủ nợ, đặc biệt là nợ tiền bệnh viện đến phong tỏa căn nhà và toàn bộ tài sản của bạn kể cả tiền tiết kiệm trong ngân hàng. Lúc này chủ nợ sẽ bán đấu giá từ căn nhà đến đôi bông tai, cho đến khi đủ số tiền bạn nợ mới thôi. Nếu không đủ, họ có quyền thu hồi những tài sản mà trước đây bạn đã cho tặng con cái trong vòng 7 năm. Đau quá phải không các bạn? Tôi nghĩ, ở Mỹ họ áp dụng chính sách “xẻo dần”, người có nhiều xẻo nhiều, kẻ có ít xẻo ít, xẻo đến chết thì thôi không xẻo nữa, mà bưng sạch luôn.
Cũng vì những lý do kể trên, dù tôi đã ở Mỹ lâu năm nhưng tôi lại thuê phòng hoặc căn hộ để ở. Bao nhiêu tiền làm ra tôi đều đầu tư về Việt Nam, vừa xây dựng quê hương đất nước vừa thắng lợi lớn. Hiện tại có những bất động sản của tôi ở Việt Nam đã lên giá 30 lần vì tôi mua từ năm 1998. Hàng tháng tôi vấn có thu nhập từ tiền thuê nhà, còn hơn cả thu nhập ở Mỹ. Và nhất định một ngày không xa tôi sẽ về Việt Nam để sinh sống.
Theo cách nghĩ của riêng tôi, nếu như một ngày nào đó các bạn ở Việt Nam qua Mỹ để du lịch, thấy cuộc sống ở Mỹ quá hào nhoáng mà bỏ một triệu đô để mua đứt một căn nhà thì bạn đã thuộc thành phần đại gia. Mà đại gia thì sống ở Mỹ làm gì cho buồn mà chủ yếu là lo cho con cháu. Mà lo cho con cháu thì phải tính 20 -30 năm hay hơn thế nữa, thì bạn không chỉ bỏ một triệu, mà phải chuẩn bị thêm ngót nghét một triệu nữa để đóng thuế. Cho nên tôi thiết nghĩ, đại gia thì không dại gì đầu tư một cách thiếu khôn ngoan như vậy. Thà bỏ tiền ra làm từ thiện hay xây cho liệt tổ liệt tông một căn nhà thờ còn để lại tiếng thơm ngàn đời cho con cháu.
Thật ra thì còn nhiều điều phải nói lên nữa nhưng thời gian không cho phép và sự hiểu của tôi về xã hội Mỹ còn rất khiêm tốn. Qua đây cũng cầu xin những ai hiểu biết về xã hội Mỹ, đặc biệt là về khía cạnh luật sở hữu và thừa kế tài sản, hãy viết lên một bài để cộng đồng người Việt chúng ta ở nước ngoài có thêm kinh nghiệm để bảo toàn tài sản của mình.
Và cuối cùng, dù cuộc sống luôn phải làm việc nhưng tôi cũng vẽ vời làm thơ. Xin chia sẻ cùng các bạn:

NỖI BUỒN THA HƯƠNG
Thương thay cô chú Việt kiều
Tha phương cầu thực chịu nhiều gian truân.
Sang đây tuổi ngoại tứ tuần
Cô thì bưng phở chú khuân vác đồ.
Cậu hai cắt cỏ phụ hồ
Chị hai vất vả với đồ nghề nail.
Tha hương thoát được kiếp nghèo?
Ai hay thân phận bọt bèo mà thôi
Nhưng nay cơ sự lỡ rồi
Bây giờ chẳng nhẽ lại ngồi khóc than.
Đường về xa cách ngút ngàn
Ở lại thì chịu muôn vàn đắng cay
Biết rằng đất nước giang tay
Nhưng mà thể diện mặt mày còn đâu?
Tóc xanh nay đã bạc màu
Nếp nhăn như đã khắc sâu nỗi buồn.
Âm thầm thấm lệ trào tuôn
Thôi đành chấp nhận nỗi buồn tha hương.
 
Tập Lái
13/6/14
40
9
8
50
Mình đang học nghề làm bánh để tính qua Úc làm việc có bác nào đi rồi có thể tư vấn cho em ít kiến thức
Cám on các bác
 
Hạng B2
22/7/14
123
56
28
Hồ Chí Minh, Vietnam
vẫn biết là khổ nhưng người VN qua đó cày vài năm xong come back VN trở nên giauf có và có thể giúp đỡ được cả gia tộc luôn. Nếu có cơ hội thì mình cũng muốn đi xuất ngoại.
 
Tập Lái
26/8/14
41
13
18
44
Em tạm túm cái váy lại thế này ạ:
-nếu tự đánh giá có thể"hòa nhập" được ở NN thì nên đi.Em để chữ hòa nhập trong nháy vì nó có nhiều mức độ, góc độ khác nhau chứ ko phải như ở quê vào HCM, hòa nhập ở NN có thể kiếm dc tiền duy trì cuộc sống, hoặc có thể đại khái hiểu hàng xóm, cộng đồng và ổn ở đó.Hòa nhập cũng có thể là thấy vui khi thấy con mình ổn có tuwoeng lai và chấp nhận cực khổ....
-Không nên đi nếu ko đủ tự tin hòa nhập, ko.muốn từ bỏ cách sống rẽ ngang, tự do quay đầu thích làm gì làm, thích nhậu gì thì nhậu.
-1 số bác đã ra đi và muốn quay về hoặc đã quay về cũng ko ngoài khỏi 2 chữ hòa nhập, tất nhiên cũng có ngoại lệ nhưng đa phần là thế.Là em sau khi lo ổn cho f1 ở NN em cũng muốn quay về vì còn ông bà cha me ở VN cần em(về tinh thần) và bản thân em cũng mún ở vn cho tới thời điểm này.ko biết sau khinqua đó có thể em thay đổi do chuyện hòa nhập hay ko hòa nhập.Tuy nhiên, đã lên lưng cọp thì khó xuống nên cứ phải cố...
-với em đã xa quê vào Nam tư hơn 24 năm trước từ năm 17 tuôỉ để tự lập khi nhà em khổ không có 1 đồng, thì chả việc gì em phải ngán khi đi NN.Quê hưowng cũng đã 5 năm rồi không về vì xyz nên nó nằm 1 góc trong trái tim.Em cũng chả trông mong con cái thắp hương thờ cúng em....vì chết là hết..đi NN sẽ có 1 lớp con cháu...em sẽ sống an ổn ở đó, làm thợ hồ như Su, Sennior như Dớt, mở quán Gatuquan, chăn bò như Anh Già ....cũng dc nhưng em biết rằng chúng nó sẽ dc chăm sóc y tế, dc học hanh, dc quan tâm khi có chuyện và chúng nó tử tế...thế là chuyến di dân cúả em thành công rồi..
-Em hiện tại cũng chỉ là các bước chuẩn bị, đi dc hay ko có giời mà biết..nhưng về tư tưởng nó thế ạ
 
  • Like
Reactions: huyb9
Hạng B2
14/10/14
118
16
18
Nếu có cơ hội thì em muốn qua Thụy Điển, Phần Lan hay New Zealand sống ở bên đó phúc lợi xã hội cao không phân biệt chủng tộc nhiều, chính quyền quan tâm đến dân chúng nhưng khi nằm xuống thì em vẫn muốn nằm lại tại Việt nam cùng với các cụ.